“Mấy năm trước, khi chị tôi mang thai lúc đó luôn bóc lột tôi, anh rể tôi quanh năm đều không ở bên cạnh nên chị tôi nhờ tôi chăm sóc chị đã quen rồi” Hà Duy Hùng cười có chút ngượng ngùng: “Tôi rất giỏi đúng không, bao nhiêu người chuẩn bị làm cha cũng không có kỹ thuật như tôi”
“Chị Vi Nhiên phải không… Lê Nhược Vũ rụt chân lại nhưng Hà Duy Hùng vẫn không buông tay, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong tâm trí.
“Nhìn không ra bản chất của chị ấy là một con hổ cái đúng không?” Hà Duy Hùng nhìn vẻ mặt của Lê Nhược Vũ đã bình thường trở lại và không còn đau đớn nữa, lúc này anh ta mới từ từ buông chân của cô ra và ra sức giải thích: “Nhược Vũ, em là vợ của Quân, tôi coi em như chị dâu của tôi nên mới đối xử với em tốt như vậy”
Thấy biểu cảm của cô vẫn không tốt lắm, sau khi nghĩ một chút anh ta liền nói thêm một câu mở ra ranh giới: “Nếu không em cho rằng tôi sẽ quan tâm em sao?”
Câu nói của Hà Duy Hùng khiến cho cô thở phào nhẹ nhõm: “Tuy nhiên, không bao lâu nữa tôi sẽ không còn là vợ của anh ấy. Đến lúc đó, chúng ta có lẽ ngay cả là bạn bè cũng không phải Vì vậy anh cũng không cần phải đối xử với tôi tốt như vậy”
“Ý của em là gï?” Anh ta nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc, đang nửa quỳ trên mặt đất vỗ võ rồi đứng dậy.
Lê Nhược Vũ lâu lắm rồi không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3315096/chuong-631.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.