Tên cặn bã Hà Duy Hùng này, là trong đầu cô ấy có lỗ nên mới có thể nảy sinh thứ tình cảm thật lòng khác lạ đó với anh ta, hừ.
Cô ấy cũng không muốn giải thích, đôi mắt tròn xoe nhìn nhau với Hà Duy Hùng vài phút, sau khi bình tĩnh lại liền trực tiếp hất thẳng tay của Hà Duy Hùng ra, ngẩng cao đầu bước ra ngoài.
Lê Minh Nguyệt đấy cửa đi ra ngoài, nhưng phát hiện Lê Nhược Vũ đứng ở cửa chờ họ.
Lê Nhược Vũ nhìn Lê Minh Nguyệt đột nhiên sắc mặt trở nên u ám nhưng thả lỏng xuống: “Nhanh như vậy đã nói xong rồi sao?”
Chỉ là có chút kỳ lạ, mới chỉ có mấy phút mà thôi, nhanh như vậy thì đã nói rõ rồi sao?
Lê Minh Nguyệt lu mạnh mẽ: “Ừ ừ ừ!
Bọn chị chia tay trong hòa bình rồi. Sau này kết hôn cũng không liên quan gì đến nhau. Chị muốn chúc anh ta may mắn và thành công, sớm sinh con trai”
Hà Duy Hùng vừa bước ra ngoài thì nghe thấy điều này, trong lòng anh ta vô cùng khó chịu Nhưng anh ta không thể hiểu được rốt cuộc là khó chịu chỗ nào nên chỉ có thể hãn học nhìn cô gái xấu xí Lê Minh Nguyệt.
Lê Minh Nguyệt đột nhiên nghĩ tới cái gì đó “Đúng rồi, tôi còn có hành lý ở chỗ của anh, sau khi lấy lại hành lý thì chúng ta mới coi như hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.”
“Còn muốn tìm cơ hội đến nhà tôi sao?” Hà Duy Hùng giễu cợt.
Lê Minh Nguyệt cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3315095/chuong-630.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.