Mỗi khi cô nói, mặc dù có thái độ bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt của cô lại bộc lộ sự kiên nghị thuần túy nhất.
Cho dù anh không đồng ý, cô cũng không xua tan suy nghĩ của mình.
Cô chỉ chờ đợi thời điểm, cô đang chờ đợi một thời cơ thích hợp.
Lâm Minh ôm lấy cơ thể mỏng manh của cô, hận không thể khiến cô hòa tan vào máu xương của mình.
Lời đề nghị ly hôn của Lê Nhược Vũ không khiến Lâm Minh tức giận, thậm chí bởi vì vậy mà hết bất hòa.
Nhưng ngược lại, anh nhận thức được cảm giác nguy cơ, mỗi ngày đều tận lực dành nhiều thời gian nhất có thể để đi cùng Lê Nhược Vũ, đồng hành cùng cô và sự lớn lên của đứa trẻ.
Cuối cùng, những nỗ lực của anh đã được đền đáp.
Lần đầu tiên cảm nhận được cử động của thai nhi liền cùng Lê Nhược Vũ đến bệnh viện sản kiểm tra, chứng kiến hai đứa bé trong bụng cô lớn lên từng chút một.
Công chúa nhỏ và hoàng tử bé rất khỏe mạnh, nhưng mà bé hơn những đứa trẻ khác một chút.
Trong lúc quấn quýt với Lâm Minh, bụng Lê Nhược Vũ mỗi ngày một to lên, đứng thẳng người hay cúi đầu xuống, chỉ có thể nhìn thấy cái bụng tròn trịa, không còn nhìn thấy ngón chân Kể từ khi về nước đến nay cũng mới chỉ là một năm ngắn ngủi mà chuyện trải qua còn nhiều hơn hai mươi mấy năm, Lê Nhược Vũ từ lâu đã chuẩn bị tỉnh thần làm mẹ, thậm chí là mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313694/chuong-626.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.