Không ngờ cô lại đột ngột hỏi về điều này, vẻ mặt của Lâm Quần có chút cứng nhắc trong giây lát, nhưng anh nhanh chóng điều chỉnh lại: “Làm sao em biết chuyện này?”
Lời này gần như là ngầm thừa nhận.
Lê Nhược Vũ trong lòng biết điều đó, cô nặng nề nói: “Người sống trên đời, không có chuyện gì có thể che giấu hoàn toàn. Chỉ cần anh đã làm chuyện gì, thì sẽ luôn để lại dấu vết”
Tiếng hít thở của Lâm Minh trầm đục: “Tôi từ.
nước Mỹ trở về gặp em, ở lại bệnh viện cùng em đúng là vì để lại ấn tượng cho James. Nhưng thật ra không phải chỉ vì như vậy, mà là vì lòng không yên tâm mà trở về nước”
Nhưng về nước, chăm sóc cô trong bệnh viện một thời gian, tiện thể để James tin tưởng, chẳng phải là một công đôi việc sao?
Nụ cười Lê Nhược Vũ ảm đạm, anh luôn có thể tìm được cái cớ đường hoàng nhất.
Nói đến như vậy, cuối cùng cô cũng chỉ như một con tốt.
Nhưng lúc đó cô rất cảm động, cô thực sự nghĩ rằng Lâm Minh sẵn sàng bỏ lại tất cả để trở về nhà vì mình Hai tay Lâm Minh đặt ở trên vai cô, đè lên người cô khiến cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Nếu như lúc trước tôi ở lại nước Mỹ tiếp tục đấu đá với James, dự án này đương nhiên phải là của tôi, nhưng tôi đã trở về, tỷ lệ thắng chỉ còn năm mươi phần trăm”
Không chỉ lợi dụng, mà còn có một nửa chân thành.
Vào thời điểm đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313693/chuong-625.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.