Lâm Minh duỗi cánh tay dài, động tác tao nhã, cầm lấy túi văn kiện ở trên bàn.
‘Tháo sợi dây buộc ở bên ngoài túi ra, rồi lấy ra một xấp văn kiện ở bên trong.
Nhìn ra được bác sĩ thực sự rất để tâm, đều cấn thận, tỉ mi giữ lại hết tất cả các bản đánh giá và phân tích trong suốt quá trình.
Đương nhiên, tờ kết quả giám định không thể thiếu nhất cũng có ở đây.
Lấy tờ giấy A4 mỏng đó ra, cầm lên để ở trước mắt nhìn Kết quả giám định ngay ngắn, rõ ràng được in ở vị trí dễ nhìn thấy nhất, tỷ lệ tương đồng về gen, hai mươi sáu phần trăm.
Không phải là cha con, nhưng lại là họ hàng.
Kết quả giám định lần trước xảy ra vấn đề, nếu như mẹ thật sự không biết sự thật này, vậy thì chính là người xung quanh đã động tay động chân.
Người khá nghỉ nhất đương nhiên là Lâm Thùy Ngọc và Dương Tuyết Nhi, nhưng mà nếu như không phải là hai người bọn họ thì sao?
Lâm Minh nheo mắt lại Lê Nhược Vũ nhìn bức ảnh chụp bóng hình của Lâm Minh ở trên tạp chí, híp đôi mắt mỉm cười.
Không ngờ rằng con người Tân San San chẳng ra làm sao nhưng bản lĩnh mồm mép lại rất được, cũng chỉ có mới mấy ngày mà đã làm cho sự việc được đồn thổi trở nên càng ngày càng ồn ào, náo nhiệt rồi.
Lê Minh Nguyệt gọt cho cô một quả táo, cắt thành từng miếng nhỏ để ở trong đĩa đựng hoa quả đẩy đến trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313113/chuong-607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.