Tuy nhiên tính toán của cô ta đã sai rồi, lúc này cô đã không còn quan tâm đến những điều này nữa.
Cô phản bác lại: “Tân San San cô cứ yên tâm đi, dù cho đứa trẻ trong bụng tôi là con ai đi nữa cũng không phải là của nhà cô, chỉ có cô mới có thể coi trọng người mặt mũi béo phì đầu óc bã đậu”
Cô ta tức giận không thôi.
Chồng của cô ta đừng nói so với Lâm Minh ngay cả Hạ Đông Quân cũng không so được nổi Cũng không biết sao Lê Nhược Vũ có thể may mắn vậy có được những người đàn ông xuất sắc như thế.
“Lê Nhược Vũ cô đừng có đắc ý quá sớm, cẩn thân tổng giám đốc Quân ly hôn với cô thì cô không có chỗ đế mà khóc đâu!” Một trong những chuyện quan trọng nhất của người phụ nữ chính là hôn nhân, Tần San San không thế tìm được khía cạnh nào để châm chọc cô nên chỉ đành múa dao ở nơi rõ ràng nhất: “Mấy tháng gần đây tổng giám đốc Quân không có xuất hiện cùng cô, ngay cả tham gia tiệc rượu cũng chỉ mang theo nữ trợ lý của công ty. Giai đoạn mới mẻ đã qua rồi thì anh ấy sớm muộn gì cũng bỏ rơi cô mà thôi!”
Tần San San giậm chân sau đó được người hầu trong nhà đỡ đi rồi Nhưng không ngờ Lê Nhược Vũ lại trả lời: “Cô nói rất đúng, đợi đứa bé được sinh ra thì chúng tôi chắc chắn sẽ ly hôn”
Giọng của cô rất chậm rãi và nhẹ nhàng như đang nói cho cô ta lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313111/chuong-605.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.