“Nhược Vũ, không cần tàn nhân như vậy, anh là cha của con mà” Anh hít sâu một hơi, cúi đầu qhé vào bung của cô.
Nếu lòng bàn tay không đủ mềm mại, thì cơ bản sẽ không thể cảm nhận được sự tồn tại của bé con Vậy anh dựa gần sát lại, bé con có thể đáp lại anh một chút được không?
Nhưng mà bé con trong bụng vần yên lặng không có một chút động tác nào.
Lê Nhược Vũ nhìn anh, cho đến khi anh thất vọng ngồi thẳng người dị lần đề cục cưng xuất hiện thai máy, sau này nhất định sẽ không bỏ lỡ bất cứ giai đoạn phát triển nào của con cả, anh sẽ ở bên em và cục cưng”
Lúc này cô mới di chuyến cơ thể, trong mắt đầy lãnh đạm. Thật ra có hay không cũng không sao cả: “Có một số việc không thể nào cưỡng cầu”
Lâm Minh rất thương tâm, Lê Nhược Vũ còn đặc biệt bình tĩnh rắc muối lên miệng vết thương của anh: “Nếu anh thật sự muốn ở bên con thì đi đến chỗ Lâm Niệm Sơ đi, cái anh thật sự bỏ qua chính là quá trình lớn lên của Lâm Niệm Sơ đấy”
“Nhược Vũ, em còn muốn anh nói bao nhiêu lần em mới có thể hiểu, Lâm Niệm Sơ không quan trọng” Trong lòng anh tràn đầy phiền muộn.
Lê Nhược Vũ cười lạnh lùng Nếu không quan trọng vậy thì tạo sao phải để con cô mạo hiểm tính mạng đi kiểm tra độ phù hợp? Có lẽ, cái quan trọng là mẹ của đứa bé đúng không?
Chỉ là một cái vết sẹo tương tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313108/chuong-602.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.