Lâm Minh trâm mặc.
Nếu mẹ thật sự dùng tóc của mình thì kết quả xét nghiệm lần trước hẳn là không có vấn đề gì Nhưng cũng không loại trừ khả năng tóc bị người khác đổi trước khi làm xét nghiệm.
Mà điều kiện tiên quyết để có thể đổi chính là cha ruột của Lâm Niệm Sơ luôn nắm rõ được hành tung của bọn họ.
Nhưng khả năng này quá hoang đường, tính khả thi cũng quá thấp.
Ai có thể làm ra hành động lớn mà không để lộ ra chút sơ hở ngay dưới mắt mình như vậy, ai có thể làm ra nhiều chuyện như vậy?
Lâm Minh nghĩ thế nào cũng không ra: “Dù sao cũng đã đưa đi làm xét nghiệm rồi, cứ chờ đến lúc có kết quả đi, đáp án có rố ràng hơn cũng không phải là chuyện xấu.”
“Có lẽ cuộc sống của Lâm Thùy Ngọc không bị trói buộc nên mới có người liên tục gửi tiền cho.
cô ta?” Thấy con trai mình bình tĩnh lại, lúc này Hoàng Ánh mới tận dụng cơ hội nói hết ra mọi chuyện: “Lâm Thùy Ngọc như thế nào mẹ không quan tâm, chỉ cần Lâm Niệm Sơ là con cháu của nhà họ Lâm chúng ta, mẹ nhất định phải quản lý nó: “Nhưng tấm thẻ kia là con cho cô ta”
Lâm Minh nhăn mũi Qủa thật tấm thẻ kia là anh đưa cho Lâm Ngọc Thùy, nhưng sau đó lại có người lấy danh nghĩ của anh để tiếp tục chuyển tiền vào tấm thẻ đó. Chuyện này quả thật rất kỳ quái Trực giác nói cho anh biết, trong chuyện này nhất định có vấn đề.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313107/chuong-601.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.