Lê Nhược Vũ sửng sốt, trợn to hai mắt nhìn anh: “Em không hề không muốn có con.”
“Không có? Đến bây giờ em vẫn không muốn nói sự thật cho anh đúng không?” Lâm Minh cười mỉa mai, rút báo cáo kiểm tra ra ném trước mặt cô.
Anh nói như gần từng tiếng một, anh muốn xem trái tìm của cô rốt cuộc lớn như thế nào: “Vì em vẫn luôn uống thuốc tránh thai sau lưng anh, vì vậy mới thản nhiên đề xuất cùng anh đi đến bệnh viện, em có phải không ngờ rằng chúng ta sẽ xét nghiệm máu, chỉ cảm thấy kiểm tra cơ thể vốn dĩ không thể phát hiện ra em đang uống thuốc tránh thai đúng không?”
Lê Nhược Vũ ngồi xổm xuống, cầm tờ báo cáo lên xem. Ở bên trên là một loạt các thuật ngữ chuyên môn được.
“Em không có.” Cô siết chặt tờ báo cáo trong tay, bình tĩnh nhìn anh: “Em không biết tại sao báo cáo xét nghiệm lại như thế này, nhưng em thực sự không hề uống thuốc tránh thai.”
“Sự thật đang ð ngay trước mắt, cho dù em có phủ nhận thì dù sao cũng nên tìm một lý do tốt hơn.”
Lâm Minh gần như không thề kiểm chế được cảm xúc của mình, những đường gân nồi rõ trên cổ anh: “Lê Nhược Vũ, anh vốn cho rằng những trả giá của anh có thể làm em rung động, thật không ngỡ người rung động lại chỉ có mình anh. Em không muốn có con thì có thể nói thằng với anh, không cần phải lén lút uống thuốc tránh thai như vậy!”
Cơ thề của cô vốn đã lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545450/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.