Không phải giờ tan tầm, nhưng là lúc học sinh tiểu học tan học. Không ít phụ huynh đến đón con đều nhân lúc này mua ít thực phẩm ở chợ để về nấu bữa tối cho gia đình, trong chợ đông nghịt người.
Mặt đất là vũng nước đọng, bên trong đầy bùn lằng, sau mỗi bước đi nước văng lên quần.
Lâm Minh có tính sạch sẽ, biểu cảm không được tốt lắm, nhưng cũng cố gắng nhẫn nại, không thể hiện ra điều gì khác thường.
Lê Nhược Vũ nhìn thấy bộ dạng này của anh thì cũng mềm lòng, nghĩ anh cũng trút giận cho mình rồi, huống hồ rốt cuộc thì Lâm Thuỳ Ngọc cũng là chuyện trước đây. Anh đã làm đến bước này, cô cũng không cần so đo tính toán nữa.
Cô kéo tay anh: “Chúng ta đi thôi.”
“Chỉ mua một ít măng tây là đủ rồi sao?” Lâm Minh ngạc nhiên, hai người chỉ ăn món này?
“Đến siêu thị mua đi” Không dày vò anh nữa.
“Nếu đã đến rồi, thì mua hết ở đây đi, đây là lần đầu anh đến những nơi thế này”
“Anh không quen”
“Cũng không phải mỗi ngày đều đến, khó có dịp đến một chuyến, phải tận hưởng quá trình này một chút” Lâm Minh cầm lấy túi măng tây trong tay cô, tay còn lại đan chặt mười ngón tay cô, không để cô lui lại.
Lê Nhược Vũ nhìn chằm chằm vào mặt anh một lúc, phát hiện anh không có ý miễn cưỡng, lúc này mới tiếp tục cùng anh đi tiếp.
Giọng Lâm Minh trầm xuống bên tai cô: “Những việc thường ngày các cặp vợ chồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545187/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.