“Cái trán bị làm sao vậy?”
“Bị dập đầu thôi” Cô hời hợt giải thích.
“Để anh xem xem.” Anh ôm gương mặt của cô, muốn vén tóc mái của cô lên nhìn cho kỹ, nhưng cô lại né tránh.
“Đã lành rồi, chăm sóc đầy đủ thì sẽ không để lại sẹo, không có sao đâu.” Lê Nhược Vũ không muốn để anh nhìn thấy vết sẹo xấu xí của mình.
Lâm Minh ghì chặt đầu cô, một tay nâng cằm cô lên, để cô gần sát bản thân, tay kia vén tóc mái dày lên.
Khi trông thấy miệng vết thương, ánh mắt anh đột nhiên lạnh đi: “Sao lại thế này?”
Đúng là bị đập thật, nhưng nếu chỉ không cẩn thận đập đầu vào đâu đó thì nhất định sẽ không để lại vết sẹo sâu như thế này. Lê Nhược Vũ không phải đứa bé mới lên ba, cô không thể khiến bản thân té thành thế này được.
Cô cũng không muốn giấu diếm: “Hôm anh đi ấy, em xảy ra tranh chấp với Nhã Tuyết.”
Lâm Minh cười lạnh: “Quả nhiên là cô ta”
‘Vốn là còn muốn giữ Lê Nhã Tuyết lại thêm chút nữa, biến cô ta thành quân cờ buộc Lê Nhược Vũ buông bỏ nhà họ Lê, nhưng xem ra bây giờ không thể giữ Lê Nhã Tuyết lại được nữa.
Lâm Minh đau lòng dùng đầu ngón tay vuốt ve quanh miệng vết thương của cô, anh muốn thay cô chịu cơn đau này.
Nhưng Lê Nhược Vũ né ra như bị anh dọa sợ.
Đôi mắt anh tối sầm: “Sao không để anh đụng vào?”
Ngón tay Lê Nhược Vũ lau khóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541276/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.