May là có chứng cứ, nếu không thì không thể chứng minh sự trong sạch của anh rồi.
Trên hình là cảnh hai bảo vệ đang đồng thời chôn mặt vào ngực Lê Nhã Tuyết, cô mở to hai mắt nhìn, đôi mắt ngập nước khiếp sợ vô cùng: “Là mấy tên bảo vệ kia…”
“Sao có thể chứ, Hà Duy Hùng đã bảo bọn họ trông chừng Nhã Tuyết mà, sao Nhã Tuyết lại làm mấy chuyện này với họ được?”
Lâm Minh Lâm Minh thản nhiên hỏi lại: “Nếu như Lê Nhã Tuyết không đồng ý thì sao bảo vệ lại có thể làm ra chuyện như thế này ở nơi này được?”
Thực sự là ảnh chụp quá mức khó coi cho nên Lê Nhược Vũ cũng không muốn nhìn nhiều, lập tức khóa màn hình lại, tắt giao diện đi.
Nhưng cô nghĩ mãi cũng không ra: “Tại sao.
Nhã Tuyết lại muốn tra tấn bản thân mình như: vậy?”
Phần lớn mấy bảo vệ kia đều đã lập gia đình, hơn nữa tuổi tác cũng không tính là nhỏ.
Nhã Tuyết là kiểu người mắt luôn luôn nghếch lên trời kiêu căng tự phụ, làm sao có thể đồng ý phát sinh quan hệ với mấy kiểu người như thế này, thậm chí không chỉ cùng một người làm loại chuyện này.
“Điều này chỉ có bản thân cô ta biết” Lâm Minh nhìn chăm chú, giọng nói hơi trầm xuống.
Mặc dù không thể đoán được Lê Nhã Tuyết muốn làm cái gì, nhưng nói chung trong lòng anh cũng đã chắc chắn rằng, đây nhất định không phải chuyện tốt lành gì.
Trong lòng Lê Nhã Tuyết đã tính toán, lại thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541274/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.