Cô thật sự không biết những chuyện này, nếu như biết…
Nếu như biết, bạn đầu cô nhất định sẽ không ở bên Hạ Đông Quân.
€ô thật sự không cố ý cướp người yêu của Hạ Tư Duệ giống như bà Hạ đã nói.
Tài xế nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Lê Nhược Vũ bèn nhiệt tình hỏi: “Có phải cô có chuyện gì gấp không?”
Lê Nhược Vũ nói: “Có phải việc gấp hay không, tôi cũng không biết nhưng đối với tôi mà nói thì chuyện này rất khó giải quyết.”
Tài xế còn tưởng rằng cô gái xinh đẹp này đi bắt gian, suy nghĩ một lát thì quyết định phát huy tỉnh thân chủ nghĩa nhân đạo: “Tôi chở cô đi đường tắt cho nhanh nhé.”
“Cảm ơn bác tài.”
“Khách sáo gì chứ!”
Hạ Đông Quân đang ở trên sân thượng của “Đỉnh Thiên”.
Đỉnh Thiên là một quán bar, trên sân thượng được thiết kế một nhà hàng xoay lộ thiên.
“Đỉnh Thiên” là nơi quen thuộc biết bao.
Nhớ lại những chuyện đã xảy ra, mỗi một bước đi của Hạ Tư Duệ đều vô cùng gian nan.
Thế nhưng Hạ Đông Quân vẫn còn ở trên sân thượng chờ cô ta, cô ta phải đi lên, nhất định phải nhận được một câu trả lời, không thể nào bỏ qua hết tất cả mọi chuyện như vậy được.
Hạ Tư Duệ vẫn chưa kịp thay bộ lễ phục màu đỏ trên người ra. Lần đầu tiên thấy có người như vậy xông vào quán bar, trùng hợp bây giờ trời còn chưa tối, còn khá ít khách nên ai nấy cũng đều nhường đường cho cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541194/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.