Hạ Tư Duệ cắn môi: “Tôi không biết cô đang nói gì”
“Cô thật sự không biết tôi đang nói gì sao?
Nhưng mà tôi biết cô nói gì với cha tôi đấy” Lưu Ly cực kỳ căm hận.
Chẳng trách mấy tháng trước, bỗng nhiên cha biết chuyện cô ta bày mưu hãm hại Lê Nhược Vũ, nếu không sẽ không ép buộc cô ta ra nước ngoài.
Cô ta đoán được có người tiết lộ bí mật, thế nhưng không biết người kia lại là Hạ Tư Duệ.
Mãi đến khi cha lỡ miệng nhắc đến, Lưu Ly mới biết chuyện này.
Ngay lúc đó, cô ta đã biết được thì ra Hạ Tư Duệ chưa bao giờ suy nghĩ đến chuyện làm bạn với cô ta. Hạ Tư Duệ chỉ đang lợi dụng cô ta, xem cô ta như một con cờ mà thôi.
Đợi đến khi cô ta hoàn thành xong tất cả mọi thứ, đạt được ý nguyện thì lập tức qua cầu rút ván, không lưu lại dấu vết.
Lưu Ly vốn không phải là một người hiền lành.
Hạ Tư Duệ tính kế cô ta như vậy, nếu như cô ta không biết được chân tướng thì thôi, một khi đã biết được chân tướng thì làm sao có thể dễ dàng buông tha cho Hạ Tư Duệ chứ?
“Cho nên tôi trở về, cố ý chọn ngày cô kết hôn mà trở về, muốn ngay trước mặt khách khứa tính món nợ này cho rõ ràng với cô” Bản thân cô ta lại biến thành một-con chuột chạy đây chạy đó, không dám gặp người. Dựa vào đâu mà Hạ Tư Duệ có thể thoải mái như vậy, chiếm được người yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541192/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.