Lê Nhược Vũ cười với Lâm Minh, bảo cô ta ra ngoài Dương Tuyết Nhi vẫn không học được cách biết điều, cô ta vẫn chưa thay quần áo và quấn chiếc khăn tắm bước ra.
Y tá mang rèm chẳn tới mắc lên, chuyển sô pha vào góc tường, Lê Nhược Vũ bảo Dương Tuyết Nhi không có việc gì cân làm thì cứ ở trong đó luôn không được phép ra ngoài.
Dương Tuyết Nhi uất ức rơi nước mắt mãi không ngừng.
Có rèm rồi thì dê hơn nhiều nhưng ba người ở cùng một phòng thế này thì không tiện tí nào.
Lưng vừa lên da non, Lâm Minh đã vội vàng ôm cô vợ trẻ vê nhà.
Ngày nào Dương Tuyết Nhi cũng oang oang cái miệng bảo là Hoàng Ánh yêu cầu cô ta tới đây để chăm sóc Lâm Minh chứ không phải cô ta muốn chạy tơi đây.
Lê Nhược Vũ nghe mãi cũng thấy phiền nên trước khi xuất viện đã cho cô ta làm tròn trách nhiệm một lần.
Cô đưa rất cả hành lý của bọn họ cho một mình Dương Tuyết Nhi xách lên xe, không một kẻ nào được ra tay giúp đỡ.
Ngày nào Dương Tuyết Nhi cũng uất ức khóc lóc nức nở, sau khi về đến Phong Linh Đàm thì cô ta không thể chịu đựng được nữa đi gọi cho.
Hoàng Ánh, nói muốn quay về nhà họ Lâm để ở bên cạnh bà.
Ngày nào Hoàng Ánh cũng đau đầu khi nghe cuộc điện thoại đầy tiếng khóc nức nở của Dương Tuyết Nhi nên thuận miệng đồng ý: “Được, thế thì con về đây đi”
Dương Tuyết Nhi tưởng Hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541061/chuong-496.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.