Hoàng Ánh nhíu mày đấy con trai mình ra: “Đừng nhìn nữa, Dương Tuyết Nhi không có theo mẹ sang đây”
Dương Tuyết Nhi cực kì hiên lành và yếu ớt nhưng ngày nào cũng khóc với bà khiến Hoàng Ánh thấy phiền chết đi được.
Nhưng suy cho cùng Dương Tuyết Nhi cũng là cháu gái ruột của má Trần nên bà không nỡ đuổi.
Nghĩ đi nghĩ lại vân từ bỏ, cứ để Dương Tuyết Nhi ở lại nhà họ Lâm chăm sóc bà là được, đừng để ngày nào cô ta cũng khóc hu hu läc lư lượn lờ trước mặt con trai bà xong rồi lại gọi điện khóc lóc với bà.
Thoạt đầu khi Dương Tuyết Nhi bắt đầu khóc lóc với mình bà đã thấy cô ta đáng thương.
Khóc mãi rồi thì lại thấy phiền.
Lâm Minh lùi lại, cúi xuống lấy dép mang trong nhà ra cho bà: “Mẹ, sao mẹ lại đột ngột đến đây thế”
“Con xuất viện nên mẹ nhất định phải tới xem thế nào.”
Thấy đứa con trai bị thương phải làm những việc này trong khi đứa con dâu Lê Nhược Vũ lại nhàn nhã ngồi trên sô pha nghỉ ngơi thì Hoàng Ánh nhíu mày chặt hơn.
Bà tưởng là sau khi nói chuyện ly hôn với cô thì Lê Nhược Vũ sẽ biết điêu hơn một chút.
Thế nhưng dường như những lời bà nói chẳng có tí tác dụng nào cả Hoàng Ánh đổi dép lê, bước vào trong nhà: “Lần trước mẹ đã nói với con một chuyện, con suy nghĩ tới đâu rồi?”
Bóng lưng cao ngất của Lâm Minh bỏng khựng lại: “Chúng ta vào phòng đọc sách nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541059/chuong-497.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.