Trong lòng Lâm Thùy Ngọc tràn đầy phân nộ: “Cho dù các người không có con, thì cũng không nên so đo với một cậu bé như thể này, cậu nhóc vân còn bé như này thì có thể làm ra điều gì chứ, sao các người lại ra tay đánh nó hả?”
Hà Duy Hùng không chịu thua, câm lấy tay Lê Nhược Vũ đang bị chảy máu: “Lại có thể nuôi con thành chó thì là do cha mẹ không dạy dó, đừng có trách người khác dạy dõ.”
Lâm Thùy Ngọc không thể cãi được, chỉ có thế ôm chặt đứa nhỏ, phân nộ nhìn chäm chäảm Lê Nhược Vũ: “Bởi vì nó căn cô một cái, mà đã đánh nó như vậy sao? Nó mới có bao nhiêu tuổi chứ?”
Hà Duy Hùng cười lạnh: “Tuổi nhỏ nhưng có thể giết người đấy, biết không? Sau này thăng nhóc đầu gấu này không được giáo dục, để mặc cho nó làm sai thì kiểu gì về sau cũng đi ăn cướp!”
Lâm Thùy Ngọc khóc nức nở: “Sức khỏe Niệm Sơ không được tốt, bị bệnh nặng, các người bị thương một tí thì cũng đâu có sao. Nhưng đối với đứa nhỏ này thì là một thảm họa. Nếu như cậu bé xảy ra chuyện gì, các người sẽ trả giá bảng cái gì? “Lê Nhược Vũ, tôi gọi cô là bà chủ một cách tôn trọng, cho dù chúng ta có một chút hiếu lâm, cô cũng không thể làm tổn thương con tôi như thế này!”
Đôi mắt Lâm Thùy Ngọc đỏ hoe, nghiêm nghị hỏi.
Những người không biết thực sự cho rằng Lê Nhược Vũ muốn trả thù nên đã tấn công đứa trẻ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541041/chuong-506.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.