Anh ta thậm chí không đủ tư cách để ghen.
Nhận ra điều này, Hà Duy Hùng đột nhiên chán ăn, xúc cơm lên cũng không thế ăn nổi.
“Em ngày nào cũng ngủ cùng giường với cậu ấy, em mà không biết thì tôi làm sao mà biết được”
Nhìn thẩy ánh mắt của Lê Nhược Vũ có chút ám đạm, nhưng không nhìn ra được sự mất mát của cô, ngay sau đó anh ta vội vàng nói: “Được rồi, em ăn nhiều một chút, bớt nghĩ ngợi đi, cậu ấy có thể dùng tính mạng bảo vệ em, nhất định sẽ không làm tổn thương em”
“Nhưng tôi luôn cảm thấy không yên tâm”
Và cảm giác không yên tâm này càng trở nên mạnh mẽ hơn theo thời gian.
Hà Duy Hùng chọc vào bát cơm, đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: “Có phải em đến cái kia không? Nên gần đây em thường xuyên cáu kinh sao?”
“Không có” Cô cười không nổi, cô không biết nên khen anh ta có hiếu biết về sinh lý phụ nữ không.
Kể từ khi mẹ của Lâm Minh nói chuyện với anh xong, ngoài mặt Lâm Minh có vẻ bình tĩnh, nhưng cô có thể thấy rắng anh đang lo làng.
Lê Nhược Vũ luôn cảm thấy giữa Lâm Minh và mẹ của anh có một cuộc giao dịch bí mật.
Cô không thể kìm được mà nói với Hà Duy Hùng về việc Hoàng Ánh bảo bọn họ phải ly hôn “Được rồi, em không cần phải lo lãng như vậy.
Nếu nhà họ Lâm bắt Lâm Minh phải ly hôn với em, em cũng đừng lo lăng, vản còn tôi đây mà, đúng không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541035/chuong-509.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.