Lâm Minh ôm cô vào lòng, vùi đầu vào vai cô, giọng nói có vẻ hơi mệt mỏi: “Em đi đâu vậy?”
“Em vô tình gặp Hà Duy Hùng, nợ anh ấy một bữa cơm rất lâu rồi, hôm nay có dịp trả lại cho anh ẩy” Không biết tại sao, trong tiềm thức Lê Nhược Vũ không muốn nói cho anh biết là cô đi bệnh viện.
“Mời cậu ấy ăn một bữa cũng rất tốt” Lâm Minh nói.
Cô ôm đầu anh, quan tâm nói: “Sao hôm nay anh về sớm vậy? Có phải do anh không được khỏe không?”
“Đúng vậy, anh không được khỏe khi không ở bên em”
Anh nói chuyện tình yêu ngày càng lưu loát Động tác trên tay cô có chút dừng lại, cô ngập ngừng hỏi: “Vậy ngày mai em cùng anh đến công ty, được không?”
Anh trâm ngâm một chút rồi nói: “Qua đợt này đị”
Nhìn biếu hiện của anh càng làm cho cô khẳng định là anh có điều gì đó muốn che giấu mình, nhưng Hà Duy Hùng nói đúng, Lâm Quan đã bảo vệ bản thân mình nên sẽ không làm chuyện gì để làm tổn thương mình đâu.
€ô suy nghĩ một chút, rồi trêu chọc anh: “Anh gần đây có vẻ rất bận rộn, nói là đi công ty, nhưng anh thường không có mặt ở công ty. Anh đi đâu vậy? Không phải ra ngoài ăn vụng chứ?”
Lâm Minh thích nhất là đáp lại loại lời nói mơ hồ này, anh năm tay cô đưa xuống dưới người: “Em đến kiểm tra, sờ xem có sạch sẽ hay không, có giống như lúc sáng nay không?”
Lê Nhược Vũ muốn thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541033/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.