Hoàng Ánh nhìn thấy bộ dáng lạnh lùng kia của con trai thì tức lên, bà ta nghiêng người đi không nói chuyện.
Lâm Thùy Ngọc cũng ngoan ngoãn mà đỡ Hoàng Ánh, không mở miệng nữa Lâm Minh nhăn mày, cực kỳ không kiên nhân “Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
“Đứa trẻ đã được chẩn đoán là bị bệnh bạch cầu, hôm nay bị thương, chảy không ít máu, đến bây giờ văn còn sốt cao chưa hạ.” Hốc mát Hoàng Ảnh đỏ hồng, cháu trai bảo bối của bà ta sao số lại khổ như vậy chứ.
“Chẳng phải có người trông coi sao, sao lại bị thương?” Lâm Minh mắt lạnh chất vấn Lâm Thùy Ngọc.
Lâm Thùy Ngọc hoảng hốt trong lòng, nhưng van cổ giả vờ thành bộ dáng không biết gì cả.
“Nói chuyện, đừng có chơi trò giả ngu trước mặt tôi”
“Hôm qua, sau khi anh và cô Vũ rời đi, thì cô Vũ lại quay lại, nhìn thấy Niệm Sơ ở trong vườn hoa, sau đó cô ấy đụng vào Niệm Sơ, Niệm Sơ ngã xuống ngay bên đường cho nên…”
Những lời còn lại, Lâm Thùy Ngọc không nói hết Cô ta sẽ không làm người xấu mà nói xấu Lê Nhược Vũ, cô ta để lại cho mọi người một không gian tưởng tượng phong phú, như vô tình nhắc nhở mọi người Lê Nhược Vũ độc ác tới mức nào.
Thực ra, ngay khi nhìn thấy Lâm Niệm Sơ bị thương, Lâm Thùy Ngọc không có nghĩ nhiều như vậy.
Trẻ con thì khó trách sẽ bị đụng đâu té đó lung tung, Lâm Niệm Sơ chỉ là té một cái, bị rách chân chảy chút máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541015/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.