Sự chú ý của anh chỉ năm trên người Lê Nhược Vũ.
Nếu Lê Nhược Vũ biết được sự tồn tại của đứa trẻ, thì cô văn sẽ bảng lòng ở lại bên cạnh anh sao?
Nếu Lâm Nhược Vũ biết được chuyện đứa trẻ, tại sao hôm nay lại tỏ ra bình tĩnh như vậy?
Trong lòng Lâm Minh phập phồng không yên, từ sâu trong mắt che giấu một tia hoảng sợ không cho ai biết. Anh tàn nhản bóp chặt cổ Lâm Thùy Ngọc: “Ai cho cô đưa đứa trẻ chạy loạn, cô cố ý để cô ấy nhìn thầy đứa trẻ có đúng không”
“Không phải, không phải….tôi dân Niệm Sơ đi tản bộ trong vườn hoa, là cô Vũ đột nhiên xông vào” Mắt Lâm Thùy Ngọc lấp lánh ánh nước: “Tôi không cố ý dân Niệm Sơ đến trước mặt cô ấy, tôi cũng không nói chuyện về đứa trẻ, tôi không.
muốn làm ảnh hưởng tới tình cảm giữa hai người, tôi chỉ mong mình có thể thay thế chị gái, chăm sóc thật tốt cho Niệm Sợ, tôi chỉ hi vọng Niệm Sơ có thể được sống tiếp.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Lâm Minh không hề dao động, chỉ cười lạnh: “Nếu cô đã nghĩ như vậy, thì nếu đứa trẻ kia tìm được túy ghép thích hợp, cô liền dán nó cút ra khỏi Hà Nội, quay về thị trấn nhỏ của cỏ mà sống tiếp đi”
Trong lòng Lâm Thùy Ngọc căng tháng, cực kỳ đáng thương mà nhìn Hoàng Ánh.
“Cái gì mà đứa trẻ này đứa trẻ kia, Niệm Sơ là con trai của con!” Hoàng Ánh vừa nghe đã tức lên, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541013/chuong-518.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.