Hạ Tư Duệ cảm thấy vô vị cực kì, cô ta móc từ trong túi ra cái bật lửa rồi đốt một điếu thuốc.
Gô ta động tác thành thục hút một hơi, sau đó nhả ra một làn khói vào mặt của Lê Nhược Vũ: “Cô biết tôi từ lúc nào đã học hút thuốc không?”
Là từ khi Lê Nhược Vũ cùng Hạ Đông Quân ở bên nhau.
Uống rượu, mùi vị quá nồng, còn dễ dàng bại lộ nỗi ưu tư của chính mình.
Cho nên khi trong lòng cô ta cảm thấy phiền não liền sẽ đi hút thuốc, hút xong xịt chút nước hoa lên người che đậy, ai cing không thể phát hiện được.
Lê Nhược Vũ hờ hững nhìn cô ta, đối với quá khứ kín đáo trước kia cũng không có nhiều hứng thú.
Hạ Tư Duệ châm chọc cười một tiếng “Không muốn nói chuyện cũ cũng được, tôi cũng không cản trở nữa, đi đi”
Thế nhưng Lê Nhược Vũ vẫn như cũ đứng yên ở trước mặt cô ta, không chút xê dịch.
Cho đến khi Hạ Tư Duệ hút hết trọn vẹn một cái điếu thuốc, cô vẫn còn đứng ở trước mặt cô ta: “Xem ra, tôi nói gì cô cũng không quan tâm, hay là cô có chuyện muốn nói với tôi?”
“Hạ Tư Duệ, vừa nấy cô nói như vậy là có ý gì?” Lê Nhược Vũ chân mày nhíu lại, làm cách nào cũng không thể giãn ra: “Cô nói đứa con ghẻ là ai, mà tại sao tôi lại giống như con chim bị nhốt trong lồng son?”
“Đó là chuyện của nhà họ Lâm mấy người, tôi cũng không dám nói bậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540987/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.