Lê Nhược Vũ nhìn biểu tình của cô ta, thấy cô ta cũng không muốn nói nhiều thì không tiếp tục lãng phí thời gian của chính mình nữa.
Cô bước sang bên cạnh hai bước, lấy điện thoại di động ra, gọi cho Hoàng Ánh báo rằng cô đã đến Hoàng Ánh nói đã nhìn thấy cô, bảo cô chờ ở tầng dưới, bà ấy lập tức sẽ cho người qua đón.
Lê Nhược Vũ cúp điện thoại, cô đem điện thoại cất vào trong túi, sau đó bình tĩnh tìm một nơi hành lang dài ngồi xuống. Ngồi thấy lạnh, cô dứt khoát đứng lên, cầm điện thoại di động nghiên cứu.
Lâm Minh nói điện thoại của cô có chế độ định vị, vậy hiện tại cô ở nơi nào, hắn có biết không?
Rố ràng là chế độ định vị có giới hạn khoảng cách, thế nhưng trong lòng cô vẫn khó hiểu mà cảm thấy ngọt ngào.
Hạ Tư Duệ nhìn bộ dáng này của cô, trong lòng lại tiếp tục cảm thấy uất ức.
Tại sao Lê Nhược Vũ cái gì cũng không biết, bị lừa dối mà cô ấy cũng có được hạnh phúc, còn cô ta Hạ Tư Duệ, cho dù đầu óc.
thông suốt, nhưng vẫn là người chịu nhiều cay đẳng nhất.
Gô ta đi tới bên cạnh Lê Nhược Vũ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô, cho dù không tình nguyện tới cực điểm, nhưng vẫn là không thể không nói một câu: “Lê Nhược Vũ, tôi thật sự rất hâm mộ cô.”
Lê Nhược Vũ đem Hạ Tư Duệ coi thành không khí, như cũ cúi đầu nhìn điện thoại di động của bản thân.
Hạ Tư Duệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540985/chuong-534.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.