Sợ rằng tâm trạng không thoải mái của Lê Nhược Vũ sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc của cô và làm tổn thương con cô, Hoàng Ánh kiên nhẫn nói về điều tốt hay điều xấu: “Niệm Sơ là cháu trai của mẹ và đứa trẻ trong bụng của con cũng là cháu của nhà họ Lâm, mẹ sẽ không thiên vị bên nào cả. Chỉ là tình hình của Niệm Sơ bây giờ rất nguy cấp, chỉ cần con chịu đau một chút để cứu mạng nó mà thôi”
“Mẹ biết thân phận của Niệm Sơ khiến cho.
con không vui. Nhưng đó đều là chuyện của quá khứ rồi, con có không vui cũng không thay đổi được gì. Chỉ bằng hãy rộng lượng một chút, chấp nhận Niệm Sơ, để đứa con trong bụng của con ghép tủy cho nó. Nếu như cấy ghép thành công thì đứa bé Niệm Sơ này sẽ biết ơn con cả đời”
Lê Nhược Vũ cuộn mình thành một quả bóng, khóc thầm, cô hỏi Hoàng Ánh: “Nếu hôm nay, đứa con trong bụng tôi không giữ lại được.”
Sự thuyết phục của Hoàng Ánh đã bị chặn lại.
“Nếu như con tôi mất đi vì hai cú đá của Lâm Niệm Sơ thì sao?”
Hoàng Ánh không nói nên lời.
“Các người cứ coi như con tôi không còn nữa được không?”
“Có ai lại nguyền rủa con mình như thế bao giờ?” Nhìn thấy sự cứng đầu của Lê Nhược Vũ, Hoàng Ánh hoàn toàn sa sầm mặt: “Vũ, cô đừng quên thân phận của mình, cô vẫn là con dâu nhà họ Lâm, cô nên xem nhà họ Lâm..”
Lê Nhược Vũ chợt mỉm cười, nước mắt và nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540952/chuong-550.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.