Đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời, vẫn còn nhỏ như vậy mà đã phải chịu trách nhiệm cứu vớt sinh mệnh một người.
Khi Lê Nhược Vũ nghĩ đến cảnh tượng đó cô cảm thấy thật đau lòng: “Ra đi không có nghĩa là biến mất hay vĩnh biệt, sau này nó nhất định sẽ quay lại. Chờ đến khi con lớn lên, cho đến khi con có thể đi học, người trong trường mẫu giáo hỏi con chúng ta vì sao không cùng một mẹ với Lâm Niệm Sơ thì anh muốn nó trả lời thế nào? Thậm chí còn có người sẽ chê cười nó, nói rằng con chúng ta sinh ra là để chữa bệnh cho Lâm Niệm Sơ và nó sẽ cảm thấy khó chịu đến thế nào?”
Bàn tay to lớn của Lâm Minh vuốt ve bờ vai nghẹn ngào của cô qua chăn bông: “Tin vào anh, sẽ không xảy ra chuyện như vậy đâu?”
“Lần nào tôi cũng đã tin anh, nhưng lần nào anh cũng nói dối em. Quá tam ba bận, nhưng anh hãy đếm lại xem anh đã lừa dối tôi bao nhiêu lần rồi”
“Nhược Vũ…”
“Trước đây tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng khi nói ra từ ly hôn tôi đột nhiên cảm thấy rất thoải mái. Ly hôn thật là tốt, đứa con là của mình tôi. Nó không cần phải gánh vác sinh mạng của ai khác, nó có thể yên ổn bình an ở lại trong bụng của tôi”
“Tôi hứa với anh nếu đứa trẻ sau khi sinh ra an toàn và khỏe mạnh thì tôi sẽ dẫn nó đến làm phẫu thuật cấy ghép cho Lâm Niệm Sơ.
Nhưng bây giờ con của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540950/chuong-551.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.