Có trời mới biết anh sợ hãi bao nhiêu.
Có con nhỏ, cô đều nảy nở hơn nhưng cũng bỏ qua suy nghĩ kết hôn.
Anh không muốn mất con, không muốn giữa bọn họ bất chợt bị đổ vỡ.
Càng không muốn mất đi cô.
“Đúng vậy, Nhược Vũ cũng không quá cẩn thận, nếu như Lê Minh Nguyệt không đủ, vậy mẹ lại sắp xếp thêm một vài y tá tới, nhưng con tuyệt đối đừng lộn xộn, chính cơ thể con còn yếu đuối mà con còn không rõ, nên trăm ngàn lần con không thể gây tổn thương tới đứa nhỏ.’ Hoàng Ánh nhịn không được mở miệng: “Đứa nhỏ bên trong bụng con cũng là hy vọng duy nhất của Niệm Sơ.”
Nếu như Lê Nhược Vũ sinh non, hy vọng cuối cùng cũng sẽ theo đó mà bị phá hủy.
Trái tim mềm mại của Lê Nhược Vũ bỗng nhiên bị đâm một cái nặng nề, vốn muốn ngậm miệng nuốt xuống chuyện này.
Cô đột nhiên cảm giác được mình vô cùng đáng bưồn, Hoàng Ánh vừa xuất hiện đã trách cô không chăm sóc tốt cơ thể mình không có bảo vệ tốt đứa nhỏ.
Mà trách cũng không phải vì ý định quan tâm cô và con mà vì để ý tới con riêng của Lâm Minh.
Chẳng lẽ cô chỉ là một cái máy đẻ thôi sao?
Con của cô ngay cả giới tính còn chưa biết, tất cả mọi người đều chỉ vào bảo bối của cô đem đi xét nghiệm cấy ghép cho Lâm Niệm Sơ.
Ngay cả Lâm Minh cũng nghĩ là do cô không có bảo vệ tốt mình và con.
“Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540904/chuong-572.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.