“Mẹ, mẹ chỉ suy nghĩ cho Lâm Niệm Sơ, mẹ có bao giờ suy nghĩ cho đứa trẻ trong bụng con không? Con của con cũng rất yếu ớt cơ mà”
“Mẹ đã hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói, con của con chỉ là sức khỏe có chút yếu ớt, nhưng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng”
Lê Nhược Vũ rất muốn cười, nhưng lại không thể cười nổi: “Mẹ, nếu như mọi người nhất định muốn ép con, cưỡng ép đưa con lên bàn mổ thì con cũng hết cách. Nhưng chỉ cần con vẫn còn một chút tỉnh táo, con tuyệt đối sẽ không đồng ý”
Hoàng Ánh cố gảng dùng lý lẽ và tình cảm để thuyết phục cô: “Nhược Vũ, tình trạng của Lâm Niệm Sơ đã chuyển biến xấu rồi, nếu như không tiến hành cấy ghép thì chỉ có thể sống được nhiều nhất là nửa năm nữa”
“Nhưng con của con còn chưa đầy 3 tháng!”
“Nếu như ghép tủy thất bại, con có thể từ từ bồi dưỡng. Nếu như ghép tủy thành công, thì có thể mổ để sinh đứa bé ra sớm là được rồi, sẽ không có ảnh hưởng gì cả, đây là một việc làm công đức vô biên.”
Lê Nhược Vũ thật sự là tức đến phát khóc: “Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì con phải đi làm việc tốt này để giúp đỡ Lâm Niệm Sơi Con của con vốn dĩ đã yếu ớt lại còn phải sinh sớm, con của cô bé nếu như sau này thể chất yếu ớt còn muốn tìm ai đến bù đắp vào?”
‘Vốn dĩ còn tưởng rằng chỉ là chọc hút dây rốn.
Không ngờ rằng, bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540897/chuong-573.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.