Lồng ngực Lê Nhược Vũ đau nhói giống như vừa bị anh đâm một nhát dao, cô kìm nén tuyệt vọng tiếp tục hỏi: “Nếu như phù hợp thì sao?”
“Lấy máu trong dây rốn của đứa bé đi ghép tủy”
“Nhưng đứa bé mới được 3 tháng” Nếu như ghép tủy thành công, bất kể con của cô có khỏe mạnh hay không cũng đều không thể được sinh ra một cách tự nhiên, mà sẽ vì ghép tủy cho Lâm Niệm Sơ, phải sinh mổ sớm.
Sức khỏe của cô hiện tại yếu ớt như thế, đứa con của cô cũng sẽ càng yếu ớt.
Không thể sinh đủ tháng đã bị người ra mổ sớm để lôi ra, lại còn lập tức bị chọc tủy để ghép cho Lâm Niệm Sơ.
Lâm Minh rốt cuộc có suy nghĩ đến đứa con của cô không?
Đứa bé không thể sinh đủ tháng, nếu nhố xảy ra chuyện gì thì sao?
Lâm Minh nắm chất tay, gân xanh trên mu bàn tay nhảy dựng lên: “Anh sẽ cố gắng hết sức, chờ đứa bé sinh ra”
Trong mắt Lê Nhược Vũ đầy äp những giọt lệ nóng hổi Cố gắng hết sức chờ đứa bé ra đời..
“Em hỏi anh một lần cuối, anh thực sự muốn để đứa con của chúng ta đi làm phẫu thuật ghép tủy cho Lâm Niệm Sơ sao?”
Cô nhìn anh không chớp mắt, cố kiềm lại để cho nước mắt không rơi, kiên trì, cố chấp hỏi mãi một câu hỏi Và câu trả lời cho câu hỏi đó quan trọng đến mức có thể ảnh hưởng đến tương lai và cuộc sống của con cô.
Tốt hơn hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540894/chuong-575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.