Cô không biết Lâm Minh suy nghĩ như thế nào nhưng bây giờ dù cho anh suy nghĩ gì thì cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi Việc đứa bé nhỏ nhoi trong bụng cô khi vừa sinh ra liền phải chịu đựng để cứu mạng cho Lâm Niệm Sơ là đủ đế có thế lí giải mọi suy nghĩ của anh rồi Trong thâm tâm cô, vị trí của Lâm Niệm Sơ không hề nhẹ hơn con cái của họ.
Dù cô biết suy nghĩ của mình quá ích kỉ, Lâm Niệm Sơ cũng là con của Lâm Minh, tuy anh sẽ miễn cưỡng mà từ bỏ nhưng cô vẫn cảm thấy đau lòng và không thể chịu đựng nổi khi anh nói ra điều đó tàn nhắn như vậy.
“Anh xin lỗi, nhưng mong em hãy tin anh, chắc chắn sế không xảy ra tai nạn, con của chúng †a sẽ không sao đâu” Khi cô khóc, lòng của Lâm Minh đau như cất: “Em đừng khóc, không tốt cho mắt em cũng không tốt cho đứa nhỏ.”
Có hại cho mắt và không tốt cho đứa nhỏ, nhưng anh có bao giờ nghĩ rằng cô cũng sẽ bưồn?
Nước mắt không ngừng tuôn rơi, từng hạt từng hạt lặng lẽ chảy dài hai bên má.
Dù cố gảng như thế nào thì cô cũng không thế lau sạch được. Cô từ từ nhầm mắt lại đế không còn nhìn thấy anh nữa. Mũi cô đỏ bừng và giọng nói cũng nhẹ đỉ: “Ra là vậy. Đi ra ngoài?
Lâm Minh ngồi xổm xuống và đưa tay vuốt má cô.
Biểu hiện của cô khiến anh vô cùng khó chịu nhưng anh không thể làm gì được, thậm chí anh còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540892/chuong-576.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.