Cùng lúc này thì Nghiên đang ở ngoài đằng sau của căn nhà,ngồi thờ thẫn hóng gió từng chút một được bay vào từ khu vườn của Phó Thi Kỳ,nơi này được trồng rất nhiều loài hoa như hoa hồng,hoa cẩm tú,....Cô đang ngồi thờ thẫn một lúc lâu,mặc kệ cái bụng đói từ hôm qua đến giờ cô chợt bật khóc vì nhớ nhà.Đúng cái lúc đang khóc cô thấy một chú mèo ở đâu tới,cô là một người rất yêu động vật nên thấy mèo cô rất thích.
Nghiên lại xoa đầu,vỗ vỗ nó
"Bé mèo!Em từ đâu tới đấy?.Em đi lạc vào đây à"
Con mèo nó kêu meo meo,Nghiên thích lắm.Bất chợt cô nói rằng
"Hay em cũng như chị,chị nhớ nhà lắm ,lại còn phải ở nhà của người lạ"
Lúc này con mèo tròn mắt nhìn cô,cái đuôi quẫy quẫy.
Đồng thời lúc này,Phó Thi Kỳ đi tìm cô gần ra đến chỗ cô thấy cô đang chơi với con mèo nên chỉ nhìn chằm chằm ,anh ta cũng là một người yêu động vật nha.Anh đứng xem thấy cô nói như vậy,cười nhếch mép
"Hứ! Người lạ?"
Rồi đột nhiên gọi
"Này!Làm gì đấy?"
Nghiên giật mình quay lại, vội che con mèo đằng sau.
"Ờ...tôi....tôi đang đi tưới hoa thôi mà"
"Cái gì đằng sau đấy"
"Ờ..không có gì đâu"
"THẬT KHÔNG?Tránh ra xem"
"Thật....thật....thật mà"
Phó tổng định đi lại thì cô liền giơ tay chắn trước và bảo
"Anh dừng lại đi,chỉ..chỉ là có con mèo đi lạc vào đây.Tôi thấy thế nên lại chơi với nó thôi à"
"Thật không "
Nghiên gật gật đầu
"Hay là tôi vứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567640/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.