Trầm Tịch Dương bày ra biểu tình: tiểu công chúa này mà là con của cô á? Có quỷ mới tin!
Bảo bối dù không ưa gì con nhóc kia nhưng xét trên phương diện sinh học, thật chẳng có khả năng- trừ phi cha của cô bé này phải thật xuất sắc! Gen siêu trội đè át hết gen của bà cô kia!
"Mày! Mau bỏ tay ra khỏi con gái tao mau!"
"Bằng chứng?"
Kính Thiên Dương tức giận đến đỏ mắt, từ trong chiếc túi Hermes lấy điện thoại, ấn một số nào đó, "Anh, anh mau quay lại đi! Có người muốn bắt cóc con của chúng ta..."
Cô ta vốn định nói thêm mà người bên kia đã cúp điện thoại. Kính Thiên Dương hất cằm khiêu khích, đợi anh ấy đến xem, không tống con ranh này vào tù, cô ta không mang họ Kính!
"Tiểu công chúa, khi nãy có đau không?" Trầm Tịch Dương không để ý đến cô ta, tranh cãi với loại người này chẳng khác gì tự tổn hại trí thông minh của mình.
Cô bé Tiểu Vân lắc đầu nhìn Trầm Tịch Dương, khẽ nói, "Con không sao. Đó là mẹ con. Con phải đi với mẹ rồi! Tạm biệt, cô xinh đẹp."
Vừa nói cô bé khẽ buông tay cô ra, dứt khoát đứng dậy, bóng lưng nhỏ mà kiên cường bước về phía Kính Thiên Dương. Trên môi Kính Thiên Dương nở một nụ cười đắc ý, kéo Tiểu Vân vào lòng, "Ngoan. Về nhà con thích gì mẹ đều mua cho!"
Không hiểu tại sao dưới bàn tay truyền đến cảm giác trống vắng. Nhìn cô bé mình mới quen chưa được mười phút chạy về phía cô gái kia, trái tim Trầm Tịch Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-the-phu-nhan-da-tro-ve/184543/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.