Siêu thị dù lớn, nhưng lại không đông người cho lắm. Có lẽ nơi đây chỉ dành riêng cho người ở khu đô thị này!
Hai mẹ con một lớn một nhỏ chọn đồ rất nhanh. Tất nhiên Trầm Tịch Dương chỉ có một nhiệm vụ duy nhất- đẩy xe! Còn lại chính là một tay bảo bối kiếm đồ, lượm đồ.
Chỉ khi nào đồ vật ở cao quá, bà mẹ lười biếng nào đó mới chịu động tay động chân, lấy xuống, còn không quên ném cho bảo bối một ánh mắt khinh bỉ: ai bảo mi thấp quá làm chi?
Bảo bối đáng thương kêu gào: nó chỉ mới 5 tuổi thôi đấy! Còn chưa có dậy thì! Thì cao bằng "cái lông" à?
Trầm Tịch Dương đang thở ngắn than dài thì đột nhiên trông thấy trước mắt một cô bé xinh xắn, đáng yêu kinh khủng! Bộ dáng này ước chừng tầm tuổi so với bảo bối. Cô bé khuôn mặt non nớt đặc biệt nghiêm túc, Trầm Tịch Dương đoán không lầm chắc hẳn là lạc ba mẹ, con bé kiên cường đang cố không khóc đây mà.
"Tiểu hài tử....."
Trầm Tịch Dương không để ý tên nhóc nhà mình, đẩy xe lại gần phía cô bé kia.
Cô bé ngẩng đầu, tròn xoe mắt nhìn cô xinh đẹp trước mắt. Xinh đẹp hơn mẹ bé rất nhiều a~ Lại còn rất dịu dàng nữa, không hiểu sao cô bé thấy rất thích cô xinh đẹp này, khẽ nói, "Cháu không phải tiểu hài tử gì cả."
Trầm Tịch Hy muốn cười, con bé này thật giống thằng nhóc nhà cô, bày ra bộ dáng bà cụ non luôn! Nhưng cô vẫn hỏi, "Tại sao mình cháu đứng ở đây?"
"Mẹ kéo ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-the-phu-nhan-da-tro-ve/184542/chuong-3.html