Tổng Tài Cuồng Thê, Phu Nhân đã trở về!
Bàn tay gần trong gang tấc, chỉ cần Mạc Tu Nghiêu hơi động một chút là có thể chạm đến nơi mất hồn kia dễ như trở bàn tay.
Lại nhìn đến đôi mắt hoa đào kia năm năm trước đã từng vì anh mà cười đến khuynh nước khuynh thành, giờ đây lại xen lẫn tuyệt vọng, đau khổ.
Mạc Tu Nghiêu đột nhiên cảm thấy mình thật ích kỷ! Cô ấy là tâm can, là bảo bối, là điều tốt đẹp nhất xuất hiện trong cuộc đời anh. Tại sao anh có thể nhẫn tâm làm tổn thương cô ấy cơ chứ ?
Cho dù cô ấy không yêu anh thì sao chứ ?
Cho dù cô ấy có lấy người đàn ông khác thế nào ?
Ha, có thể thế nào đây....
Trầm Tịch Dương à, anh chỉ có thể đứng từ xa chúc phúc cho em, âm thầm bảo vệ em.... Mong rằng em có thể luôn luôn vui vẻ, luôn luôn mỉm cười.....
Mạc Tu Nghiêu rất muốn nhìn thẳng vào đôi mắt của cô mà hỏi rằng: Em đã từng yêu anh chưa ?
Nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thể giữ sâu trong tận đáy lòng.
Một Mạc Tu Nghiêu bá đạo, tung hoành khắp chốn thương trường khốc liệt, chốn hắc đạo đầy máu tanh lại sợ hãi một câu trả lời: "Chưa từng" từ cô gái anh yêu.
Cảm giác bị cô lừa dối, phản bội, lợi dụng tựa như mới hôm qua, trong chốc lát bóp nghẹt lấy trái tim anh.
Mạc Tu Nghiêu thả cô ra, mở cửa xe bước ra ngoài, trước khi đi lại không yên tâm điều gì đó cởi áo vest ngoài để lại cho cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-the-phu-nhan-da-tro-ve/1503002/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.