Ngày hôm sau, Lục Tiểu Tứ đích thân tới cửa.
Sau khi vào nhà, anh rất kinh ngạc vì không thấy cố Manh Manh và Tô Mẩn Mần đâu, không khỏi hỏi quản gia: "Mần Mẩn và chị dâu đâu?"
Quản gia đáp: "Đang chơi game trên lầu."
"Chơi game?"
Lục Tiểu Tứ nhíu mày.
Quản gia suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Đúng vậy. Hình như trò Gang up gì đó.”
Lục Tiểu Tứ sắc mặt hơi trầm xuống: "Hai người họ chơi bao lâu rồi?"
Quản gia không dám che giấu, thành thật trả lời: "Từ lúc ăn sáng xong tới giờ."
Bây giờ, Lục Tiểu Tứ có chút không vui.
Anh không bận tâm đến quản gia, đi thẳng lên lầu hai. Vừa mở cửa thư
phòng ra, liền nghe thấy Tô Mần Mần gào lên: "Đệt, chúng ta là một team đấy. Cố Manh Manh cậu chạy cái gì chứ? Chết tiệt, chết tiệt. Tớ chết rồi. Ah ah ah, tớ bị cậu hại chết rồi!”
Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt: "Tôi hết máu rồi..."
Tô Mẩn Mẩn bực mình muốn đập bàn phím: "Cậu rốt cuộc bị sao vậy? Tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, hết máu thì trở về bổ sung máu. Sao cứ ở mãi trên đó vậy? Cậu nhìn đi, mấy lần chúng ta chơi team thì đều vi cậu mà thua. Cậu là pháp sư đấy. Cậu chạy ròi thì bọn tớ phải làm
sao?
"Tớ không cố ý..."
Cố Manh Manh rất uỷ khuất.
Tô Mần Mẩn quay lại nhìn cô, nhưng lại ngạc nhiên khi thấy Lục Tiểu Tứ đang đứng ở cửa.
Cô chau mày, tháo tai nghe.
"Anh đến từ khi nào thế?"
Cô ấy nói.
Lục Tiểu Tứ lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671680/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.