Trong phòng khách sạn.
Tô Mần Mẩn vừa đỡ Hạ Hâm ngòi lên sô pha thì điện thoại trong túi xách của cô vang lên.
Cô không quan tâm lắm, nói thẳng: "Manh Manh, cậu nghe điện thoại giúp mình với."
"Được!"
Cố Manh Manh nghe vậy, không nghĩ nhiều liền lấy điện thoại từ trong túi của cô ấy ra.
Kết quả...
"Ôi, là Lục Tiểu Tứ gọi!"
Cô nói.
Tô Mẩn Mẩn lưng cứng đờ.
Nhưng ngay sau đó, cô ấy khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, nhàn nhạt nói: "Cậu bắt máy đi, cứ nói là tớ đang tắm, hiện tại không tiện nghe điện thoại."
Cố Manh Manh nghe vậy thì liếc Hạ
Hâm một cái theo phản xạ, sau đó gật đầu.
Cô xoay người đi ra khỏi phòng, đứng ở hành lang bên ngoài nghe điện thoại, nói: "A lô?"
"ở đâu?"
Đột nhiên, giọng nói của Lục Tiểu Tứ truyền đến, trầm thấp.
Cố Manh Manh đầu tiên là giật mình, sau đó ấp úng trả lời: "Uh, cái đó, tôi, tôi là Cố Manh Manh..."
Chị dâu?
Lục Tiểu Tứ nhíu mày.
Dừng một chút, lại nói: "Mẩn Mẩn đâu? Bảo cô ấy nghe điện thoại!"
Cố Manh Manh trả lời: "ừm, cô ấy, cô ấy đang tắm, điện thoại di động ở ngoài. Hiện tại không tiện nghe điện thoại."
"Hai người đang ở đâu?"
Lục Tiểu Tử hỏi.
Cố Manh Manh đầu tiên do dự, sau
đó trả lời: "Tất nhiên là ở nhà rồi, haha. Sao anh lại hỏi vậy?”
"Vậy sao?"
Lục Tiểu Tứ giọng điệu có chút kỳ quái.
Cố Manh Manh hít một hơi thật sâu, tiếp tục: "Đúng thế. Sao vậy?”
Lục Tiểu Tứ nói: "Không có gì. Chỉ muốn hỏi hôm nay hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671679/chuong-297.html