Đến tối, cả hai ôm nhau ngủ.
Tuy nhiên, chỉ cần cố Manh Manh nhắm mắt lại, những thứ bậy bạ đó sẽ hiện ra trong đầu cô. Cô nghĩ đến nữ chính trong phim đó. Ngực cô rất lớn, sau đó nam chính cứ...
"Còn chưa ngủ?"
Đột nhiên, một giọng nói của một người đàn ông vang lên trên đầu cô.
Cố Manh Manh sửng sốt, vội ngẩng
đầu lên nhìn anh.
Trong phòng không có ánh sáng, chỉ có ánh trăng tràn vào từ cửa sổ. Nhìn từ góc độ của Cố Manh Manh, cô không thể thấy rõ được biểu cảm trên gương mặt của người đàn ông.
"Lục Tư Thần..."
Cô nhẹ nhàng mở miệng.
Lục Tư Thần “ừm” một tiếng, dùng lòng bàn tay lớn vuốt ve lưng cô.
Cố Manh Manh vặn vẹo một cái, tiếp tục: "Em, em không thể ngủ được..."
Lục Tư Thần nhướng mày.
Anh im lặng một lúc rồi mới nói: "Chiều nay về khách sạn, em đã ngủ chưa?"
"Chưa..."
Cố Manh Manh lắc đầu.
Lục Tư Thần thở dài: "Ngủ đi, nhắm mắt lại."
"ò..."
cố Manh Manh nghe lời và ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Tuy nhiên, mấy phút sau, cô bắt đầu khó chịu mà vặn vẹo.
"Manh Manh!"
Lục Tư Thần trầm giọng nói.
Cố Manh Manh chu miệng, có chút uỷ khuất mà nói: "Em thực sự không ngủ được, Lục Tư Thần, anh buông em ra đi..."
Lục Tư Thần làm như không nghe
thấy.
Anh nghiêm nghị nói: "Không ngủ được cũng phải ngủ!"
Cố Manh Manh rất chán nản.
"Nhưng..."
"Im miệng!"
"ò...
Cô ngậm chặt miệng, ủ rũ dựa vào vòng tay của người đàn ông.
Tuy nhiên, thời gian trôi qua, cô
không những không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671627/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.