Ngày hôm sau, khi Cố Manh Manh mở mắt tỉnh dậy, trên chiếc giường lớn chỉ còn mình cô.
Cô trở mình, muốn đưa tay ra lấy điện thoại theo bản năng, nhưng lại vô tình đụng phải nơi nào đó trên người, đột nhiên thở dốc vì đau.
Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra.
Lục Tư Thằnnh xuất hiện ở cửa với, cười sủng nhược: “Tỉnh rồi?”
Cố Manh Manh không trả lời.
“Bé con?”
Lục Tư Thần gọi một tiếng, đi về phía giường lớn.
“Sao vậy?”
Anh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ nhắn nằm trên giường, cười bất lực: “Mặt trời chiếu đến mông rồi. Nếu đã dậy rồi, dậy.
ăn sáng đi!”
Cố Manh Manh liền trùm chăn lên đầu.
Lục Tư Thần thấy vậy thì không khỏi chau mày.
Anh cúi xuống, dùng sức lôi chiếc chăn trên đầu cô ra, định nói gì đó nhưng lại nghe thấy Cố Manh Manh tức giận nói: “Đều tại anh, tại anh cả! Lục Tư Thần, sao anh có thể như vậy chứ. Em đã nói là đừng rồi mà anh vẫn, vẫn…
bây giờ em rất khó chịu, tất cả đều là lỗi của anh!”
Lục Tư Thần hơi ngắn ra.
Anh hơi bất ngờ mà nhìn cô, hỏi: “Em không thoải mái ở đâu?” Nói xong, anh đột nhiên phản ứng lại, đôi mắt sâu thẳm bỗng tối lại.
Anh ngồi xuống mép giường, khẽ vỗ nhẹ lên đầu cô, thì thầm: “Đau ở đâu?”
“Hừt”
Có Manh Manh quay đầu đi.
Lục Tư Thần thở dài: “Được rồi, đừng tức giận, để anh xem…”
Nói rồi ép buộc mà kéo chăn ra.
“A, anh làm gì thế?”
Có Manh Manh thốt lên, phản ứng gay gắt.
Cô ôm chặt chăn, rất dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671621/chuong-239.html