Cuối cùng, Cố Manh Manh bị Lục Tư Thần xách lên. Tư thế đó giống như đại bàng bắt được gà con, trực tiếp vươn tay túm lấy, dễ dàng mà ném người trở lại giường lớn.
Cố Manh Manh nằm trên giường, hét lên: “Lục Tư Thần, anh khốn kiếp. Làm em ngã đau rồi!”Lục Tư Thần nhìn cô từ trên cao, lạnh lùng nói: “Ngồi dậy!”“Em không!”Cố Manh Manh làm nũng, lăn lộn trên giường như một quả bóng.
Lục Tư Thần không nói gì.
Bây giờ, bầu không khí trong phòng có chút căng thẳng.
Cố Manh Manh không nghe thấy động tĩnh gì nên cô không khỏi lén lút quay lại nhìn anh. Khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của người đàn ông, khuôn mặt cô nhăn lại.
“Anh đang làm gì đấy…”Cô mắp máy nói.
Lục Tư Thần lại nói: “Ngồi dậy!”Trong lòng Cố Manh Manh vô cùng không tình nguyện.
Tuy nhiên, cô không dám làm trái lời người đàn ông này.
Nhìn vẻ mặt của anh, có vẻ như không giống đang đùa với có.
Bắt lực, Cố Manh Manh đành phải ngồi dậy khỏi giường.
Cô ngước nhìn anh, má phòng lên, bộ dạng uỷ khuất, giống như một con hamster vậy.
Lục Tư Thần cúi xuống, lấy tay chỉ lên trán cô, dạy dỗ: “Anh đã nói với em như thế nào, hả?”“Nói gì cơ?”Cố Manh Manh không biết anh muốn nói gì.
Lục Tư Thần hừ lạnh, liếc nhìn dưới chân cô.
Thấy vậy, Có Manh Manh không khỏi cúi đầu, thấy kỳ lạ mà nhìn chân mình.
“Sao vậy?”Cô nghi ngờ hỏi, nghịch ngợm di chuyển mười ngón chân, cái nào cũng mũm mĩm, khá dễ thương.
Lục Tư Thần không khỏi đau đầu khi nhìn cô cư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671620/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.