Màn đêm buông xuống.
Lúc Cố Manh Manh lúng túng sử dụng máy sấy tóc sau khi mới tắm xong, Lục Tư Thần đột nhiên mở cửa bước vào.
Anh bắt ngờ khi nhìn thấy hành đông của cô, sau đó nhíu mày: “Sao cô không nhờ người hầu giúp?”
“Tôi xong ngay đây.”
Cố Manh Manh liếc nhìn anh và trả lời: “Tôi xong ngay đây.”
Lục Tư Thần bình tĩnh bước tới.
Anh lấy máy sấy tóc từ tay cô và ra lệnh: “Ngồi xuống!”
Cố Manh Manh ngoan ngoãn ngồi xuống.
Sau đó, Lục Tư Thần đứng sau lưng cô và bắt đầu sấy tóc cho cô.
Cố Manh Manh nhoẻn miệng cười nói: “Lục Tư Thần, kỹ năng sấy tóc của anh càng ngày càng tốt!”
Lục Tư Thần khịt mũi, không thèm để ý đến cô.
Thấy anh không lên tiếng, Cố Manh Manh tiếp tục: “Đừng tức giận, có lý do nên tôi mới không nhờ người hầu giúp đỡ, ừm, thật ra là tôi nghĩ chuyện này là chuyện tầm thường, có thể tự làm được, sao anh lại muốn tôi nhờ người hầu? Với lại, tôi nghĩ mọi người đều rất bận, vì vậy… “
“Vậy nên tự mình làm?”
Lục Tư Thần đột nhiên trả lời.
Cố Manh Manh ngước nhìn anh.
“Lộn xộn cái gì!”
Lục Tư Thần liền lớn tiếng mắng.
Cố Manh Manh nhanh chóng cúi xuống một lần nữa.
Cô ngồi nhanh miệng nói: “Trước đây tôi tự làm ở nhà, cũng bình thường mà.” Ngập ngừng một lúc, cô vui vẻ trở lại: “Tôi biết rồi, thật ra anh cũng muốn tôi có cuộc sống tốt hơn, phải không? “
Lục Tư Thần cầm một lọn tóc của cô: “Cô nuôi tóc trong bao lâu rồi?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671512/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.