“Cậu, cậu nói cái gì?”
Cố Manh Manh tỏ vẻ kinh ngạc.
Biểu cảm của Andre rất nghiêm túc: “Tớ đã nói, tớ muốn cậu là của tớ”
“Thôi đi!”
Cố Manh Manh nhanh chóng ngắt lời anh.
Dù Andre không hiểu nhưng anh vẫn thành thật im lặng, chỉ nhìn cô bằng một đôi mắt to và ngây thơ.
Cố Manh Manh ngượng nghịu cười: “Chà, tớ biết cậu muốn nói gì, ừm, chúng ta sẽ là bạn tốt trong tương lai.”
“Đồng ý”
Andre gật đầu.
Cố Manh Manh thở phào nhẹ nhõm nói tiếp: “Vậy thì sao, nếu không có chuyện gì thì tôi về trước.”
“Cùng nhau về đi.”
Andre nói.
Thật ra, Có Manh Manh muốn từ chối.
Nhưng cô không thể tìm ra lý do từ chối, trong tuyệt vọng, cô trở thành người bạn đồng hành của Andre.
Trên đường đi, cô nói: ” Andre, tớ biết nhiều người nước ngoài, nhưng chỉ có cậu nói tiếng Trung là giỏi nhất. Nếu không nhìn ngoại hình, tớ căn bản không biết được cậu là người nước ngoài!”
Andre nghe đến đây thì không nhịn được cười: “Bà ngoại của tớ là người Trung Quốc. Bà đã dạy tớ tiếng Trung từ khi tớ còn nhỏ. Ngoài tiếng Anh, tiếng Trung có thể được coi là tiếng mẹ đẻ thứ hai của tớ”.
“Ò, thì ra như vậy.”
Cố Manh Manh gật đầu.
Andre nhìn cô ấy và nói tiếp: “Còn cậu thì sao?”
“Tớ2”
Cố Manh Manh chỉ vào mình.
Cô hơi sững sờ: “Trông tôi có giống người nước ngoài không?”
Andre mỉm cười: “Ý tớ không phải vậy.”
“Vậy ý cậu là sao?”
Cố Manh Manh cau mày.
Andre nói: “Tớ muốn nghe cậu kể về mình.”
“Ò, việc riêng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671511/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.