Mấy ngày sau Cảnh Nhược Hàn vẫn dính lấy cô như thế. Hạn cuối là ngày thứ ba cuối cùng thì Vân Tịch cũng đến nhà ba mẹ chồng trong lo sợ.
Bởi vì hắn lái xe nên cô rất sợ nhỡ xảy ra chuyện gì thì hắn cũng sẽ bị liên lụy nên mắt không ngừng láo liên ra bên ngoài, hai tay không ngừng đan lại cho thấy cô đang rất căng thẳng.
Dường như Cảnh Nhược Hàn nhìn ra được sự lo lắng của cô, tuy rằng hắn không biết cô lo lắng về cái gì nhưng cũng đưa tay mình lên rồi bao phủ lấy bàn tay của cô.
Vân Tịch cảm thấy sự run rẩy trong chốc lát của mình được hơi ấm của hắn thổi bay đi xa. Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn, Cảnh Nhược Hàn cũng thản nhiên nhìn lại cô.
Hắn nói:
"Em cũng có phải lần đầu đi gặp cha mẹ đâu, lo cái gì chứ?"
Vân Tịch lật tay lại, cầm chặt lấy bàn tay hắn. Cô chợt nhận ra bàn tay của Cảnh Nhược Hàn lớn thật, nó có thể dễ dàng bao trùm lấy tay cô, và cả hai bàn tay cô siết lấy cũng chỉ vừa vặn trong một bàn tay của hắn. Bàn tay này từng siết lấy cô khiến cô đau nhói nhưng nó cũng từng âu yếm ôm lấy eo cô khiến cô càng gần hắn hơn, khiến khoảng cách hai người được thu ngắn lại. Bàn tay này từng một tay hất đổ bàn đồ ăn cô chuẩn bị cho hắn nhưng nó cũng từng bế cô, siết chặt cô để cô cảm nhận hơi ấm từ hắn.
Giờ đây nó xua tan sự lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-co-co-vo-cam/3491092/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.