Trong hội trường lễ mừng trăm năm của Lê thị, khắp nơi xôn xao. Phía bên kia, ở nhà họ Dương cũng xuất hiện cảnh tượng chưa từng có.
Bởi vì là cuối tuần, nên sau khi Dương Ngọc Nhã rời khỏi biệt thự của Lê Minh Thành thì vẫn trốn trong phòng ngủ của mình. Tối hôm qua ở nơi xa lạ, gần như cả đêm qua cô không ngủ.
Cốc cốc, cửa phòng ngủ bị gõ ầm trời, cô không muốn nhưng vẫn phải mở mắt, cô bước đi về phía cửa.
"Đồ chết tiệt, con làm gì thế hả? Bên ngoài có rất nhiều phóng viên muốn phỏng vấn con!" Trần Thu Liên hoảng hốt dùng ngón tay chọt trán cô.
Phỏng vấn cô?
Cô cố sức lắc đầu, muốn làm cho mình tỉnh táo lại: "Nói đùa gì đó? Con không phải người nổi tiếng"
Cô xoay người muốn đóng cửa phòng lại, Trần Thu Liên đã đưa tay cản lại: "Lừa con làm gì, chẳng phải con đi ra ngoài xem là sẽ biết sao!"
Dương Ngọc Nhã không tin, nhìn chằm chằm vào mẹ. Biểu cảm của bà ta vô cùng nghiêm túc, chắc là đang nói sự thật?
Rầm rầm...
Một loạt tiếng gõ cửa vang dội làm cô giật mình. Cô đi đến cửa sổ nhìn ra, má ơi, đám người đen nghịt bên ngoài, từng người giơ máy ảnh lên, bọn họ thật sự là phóng
viên!
"Sao bọn họ muốn phỏng vấn con?" Trong lúc bối rối hoảng loạn, cô mơ hồ mà hỏi lại mẹ.
3
.
"Sao mẹ biết được? Chuyện của con, con lại hỏi mẹ?" Trần Thu Liên lập tức nhảy dựng lên, trực giác nói cho bà biết, con gái sao chổi của bà đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/1100639/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.