Lúng túng cúi đầu xuống, cô đưa điện thoại tới trước mặt anh: "Cảm ơn." Sau đó xoay người vội vàng rời đi.
Anh đã tắm xong, cả người tỏa ra mùi thơm ngát của xà phòng, da thịt trần trụi không được che bởi áo choàng tắm có vẻ bóng loáng.
"Chờ một lát" Lê Minh Thành gọi cô lại: "Thật ra, nếu có muốn biết rõ về tối thì có thể hỏi thẳng tôi"
"Hả?" Cô không hiểu ý của anh, anh giơ điện thoại lên: "Cái này?"
Dương Ngọc Nhã đến gần nhìn xem, lập tức hít một hơi lạnh: "Tôi không có... Cô vội vàng khoát tay.
Vũ Minh Anh chết tiệt này, vậy mà cô ấy gửi một tin nhắn ngắn, nội dung đều là tin tức liên quan đến Lê Minh Thành. Năm anh sinh ra, bối cảnh gia đình và của cải của bản thân...
Đây là sở trường của cô ấy, cô ấy phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.
Hôm sau, buổi lễ long trọng kỷ niệm một trăm năm của tập đoàn Lê thị, hội trường có thể chứa ngàn vạn người. Những ông trùm kinh doanh khắp bốn biển tụ hội, và mấy trăm phóng viên cầm máy ảnh trong tay thủ thế chờ đợi.
Mười giờ sáng, Lê Minh Thành mặc bộ âu phục màu trắng, áo sơ mi đen, chân mang giày da sáng bóng chậm rãi đi về hướng đài chủ tịch.
Anh vừa lên sân khấu thì toàn hội trường vang lên tiếng vỗ tay vang dội. Người ngồi ở hàng đầu tiên chính là người có tiếng tăm nhất của Lê thị, Lê Hoàng Nhật. Lúc này ông ta đang dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người con trai độc nhất của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/1100638/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.