Người cô run nhẹ, bởi vì phẫn nộ mà giọng trở nên chói tai, trong lòng vừa đau vừa hận.
Sắc mặt người đàn ông chợt lạnh, con ngươi anh ta tối lại, gân xanh trên tay nhảy lên thình thịch.
Anh như con cưng của trời vậy, đâu có người nào dám hô to gọi nhỏ trước mặt anh? . Đọc truyện hay tại -- TrumTr uyen. org --
Anh bước tới, tay nắm lấy cằm nhọn của cô. Hai người mắt đối mắt, đều thấy được lửa giận trong mắt nhau.
Giọng nói rét lạnh của người đàn ông vang lên. “Đường Hoan, giờ cô có hối hận cũng không kịp. Cô là người phụ nữ của tôi, là vợ hợp pháp.”
Giọng nói lạnh lùng của anh ta khiến người khác không rét mà run. Nhưng Đường Hoan không có chút luống cuống nào, cô cười gằn một tiếng đẩy tay anh ta ra lạnh lùng nói, “Trên đời này chẳng có mối quan hệ nào là không thay đổi. Tóm lại, Đoạn Kim Thần, hôm nay tôi nói cho anh biết. Mặc kệ anh có đồng ý hay không, tôi vẫn quyết định ly hôn.”
Cô đã sớm chịu đựng đủ sự bá đạo, buồn vui thất thường của người đàn ông này, lại càng chán ghét sự máu lạnh tàn nhẫn của anh. Mỗi lần nhìn anh, cô lại nhớ đến cái chết của đứa nhỏ.
Nỗi hận như một cây con bén rễ nảy mầm trong lòng. Dù cô đã cố gắng không để ý đến nó, nhưng mỗi ngày nó đều nhắc nhở cô rằng, người đàn ông này đã hại chết đứa bé, một đứa bé còn chưa kịp mở mắt ra nhìn thế giới này.
“Đường Hoan!” Giọng nói nghiến răng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ba-dao-cam-do-em/1655843/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.