Ngày hôm sau, bầu trời trong xanh và ánh sáng mặt trời phản chiếu qua cửa sổ vào phòng.
Người đàn ông và phụ nữ nằm trên giường ôm nhau ngủ một cách ngon lành. Mặt trời lên cao, người phụ nữ đang ngủ say cuối cùng cũng có phản ứng, ngón tay cô khẽ động đậy, hàng mi dài khẽ run lên.
Cơn nôn nao khiến cô đau đầu khủng khiếp, cô đưa tay và siết chặt thái dương, sau đó mới mở mắt ra và nhìn mọi thứ kỳ lạ trong phòng, đôi mắt đẹp đẽ lóe lên một chút hoang mang.
Cô mệt mỏi chống đỡ cơ thể mình ngồi dậy, chiếc chăn trượt xuống khiến làn da của cô lộ ra ngoài, cơn lạnh kéo tới, cô cúi đầu xuống, lúc này mới nhận ra mình không mặc gì và quan trọng nhất là những dấu hôn bầm tím trên cơ thể cô.
Đầu cô như bị nổ tung không thể nào suy nghĩ được. Đúng vào lúc này, cửa phòng tắm được mở ra, Đoạn Lâm Phong bước ra khỏi phòng tắm và thấy Lương Phỉ Phỉ đang ngồi trên giường, trong khi phần trên của cô không được che chắn.
Anh bước tới với tốc độ trầm ổn và nở một nụ cười dịu dàng: “Phỉ Phỉ, em tỉnh rồi.”
Giọng nói dịu dàng khiến Lương Phỉ Phỉ lập tức định thần lại. Cô hét lên và nhanh chóng kéo chăn lên che kín cơ thể và co người về phía đầu giường.
“Anh....đồ tiểu nhân bì ổi, vậy mà lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, đồ khốn!”
Cô tức giận mắng chửi, những mảnh vụn của đêm qua vang vọng lại trong tâm trí cô, trong lòng lại càng hối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ba-dao-cam-do-em/1655710/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.