Làm xong công việc cũng đã đến chiều.
một mình Phương Tiểu Anh lo cả căn biệt thự này lại thêm cơ thể đã vốn không khỏe liền để lại cho cô một cảm giác hết sức mệt mỏi.
Nằm dài trên cái ghế sofa cô vẫn hay chờ anh, nghĩ ngơi một chút, sau đó lại quay ra làm cơm.
Không biết anh có về ăn không nhưng ngày nào cô đều làm những món ăn anh thích ngồi đợi anh.
Ngộ nhỡ anh trở về muốn ăn cơm mà lại không có thì cái người vợ như cô thật là thiếu trách nhiệm không làm tròn bổn phận.
Cô cũng không nghĩ tới cái người chồng kia đã làm tròn bổn phận chưa, cô chỉ cảm thấy hạnh phúc này một mình cô vun đấp là được rồi.
Cô tin một ngày cô nhất định sẽ làm cho anh yêu cô, không nhiều chỉ một chút là cô mãn nguyện rồi.
Vừa bê xong món cuối cùng ra bàn thì anh cũng trở về, thật vừa vặn nha.
Cô liền chạy ra đón anh
"Anh về rồi à?" cô nở nụ cười xinh tươi toả nắng chào đón anh, giọng nói ngọt ngào dịu dàng
Cái nụ cười này cũng đủ truyền ấm áp cho anh, khiến anh có chút dao động, nhưng cũng chỉ là một chút thôi.
Không quan tâm cô anh cứ đi vào nhà, chân anh dài trầm ổn bước, còn chân cô không dài như vậy, chỉ có thể gấp gáp bước theo.
"Anh muốn ăn cơm trước hay là đi tắm trước, cơm em nấu xong rồi, nước cũng pha xong rồi"
Cô như cái đuôi nhỏ cứ đi theo sau anh mà luyên thuyên.
Mấy cái này làm anh thấy có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233184/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.