"Cạch" cửa phòng đóng lại, Thương Thụy Mặc vẫn nhìn châm châm cánh cửa đấy, sau đó anh nhắm mắt lại hít sâu một hơi rồi chầm chậm thở ra anh cứ làm như vậy 3 lần, đến lúc mở mắt ra trong mắt anh đã tĩnh lặng không thấy đau thương nữa.
Anh cúi đầu nhìn đống văn kiện trên bàn tiếp tục công việc mình, rất bình thãn giống như chuyện xảy ra vừa rồi rất bình thường với anh.
Tiểu Anh về đến phòng làm việc thấy trên bàn đã đặt một món quà và một bó hoa.
Cô cũng không có phản ứng gì, biết rõ là do ai tặng, tiến đến cầm lấy bó hoa hít lấy một hơi, rất thơm là hoa lưu ly cô rất thích.
Mở hộp quá ra là mấy viên socola hình thù kì quái, vừa nhìn là biết một người không chuyên nghiệp làm, cô cầm một viên lên nhìn nhìn
"Cái này là hình trái tim sao?" cô tự hỏi chính mình sau đó cô phì cười, xấu chết đi được, méo hẳn sang một bên.
Tiểu Anh cho nó vào miệng, nụ cười trên môi vẫn giữ ở đó, viên socola này không đẹp nhưng rất ngọt, trên hộp quà còn có một lá thư, là của Tôn Yên Thần.
Cô cầm lên nhìn qua một cái
"Cái này là anh anh tự làm, nhìn nó không được đáng yêu cho lắm, nhưng anh đảm bảo rất ngọt, chiều nay chúng ta cùng rước con nha" bên cạnh câu nói của anh con để hình mặt cười nhỏ nhỏ.
Tôn Yên Thần mỗi ngày đều đem đến một món quà một bó hoa khác nhau, nhưng lúc nào cũng sẽ kèm theo lá thư mà nội dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006842/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.