Từ ngày tin tức chấn động kia lan truyền ra cũng đã được 3 ngày, Phương Tiểu Anh mỗi ngày trôi qua đều như thường ngày chỉ khác là cô được người ta chào đón hơn.
Tiểu Anh tiến vào công ty ai nhìn thấy cô đều vui vẻ chào hỏi.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Phương Tiểu Anh hiện tại vừa là giám đốc Phương tài giỏi vừa là Tôn phu nhân quyền quý bọn họ nhất định phải có thái độ thực tốt với cô
Tiểu Anh nhìn thấy cái này, cũng gật đầu chào lại.
Trên đường đi cô nhìn thấy Thương Thụy Mặc, hai mắt cô mở to hơn một chút muốn tiến đến nói chuyện với anh nhưng anh lại xoay lưng rời đi tránh mặt cô.
Tiểu Anh không hiểu anh vì có gì lại tránh cô như tránh tà vậy. Từ ngày tin tức lần kia nổ, anh liền như thế, làm cô lo lắng.
Anh như vậy là do năm đó anh có bằng chứng nhưng không minh oan cho cô sao?
Nghĩ đến đây cô liền đuổi theo Thương Thụy Mặc.
Cái đó cô cũng không giận, không trách anh, anh đâu có nghĩa vụ phải minh oan cho cô, năm đó do cô ngốc nghếch nghĩ chuyện không thấu, mới dễ dàng bị lừa như vậy đều do cô không trách ai được.
"Thụy Mặc" Cô gọi với theo anh, nhưng bước chân anh càng gấp gáp trốn vào trong thang máy.
Tiểu Anh chạy có nhanh cũng không nhanh bằng cửa thanh máy, cô bất lực nhìn cánh cửa khép, thông qua khe cửa cô thấy ánh mắt của Thương Thụy Mặc, ánh mắt đau thương.
Thương Thụy Mặc đứng đó hai tay nắm chặt, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006841/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.