Nghe được Tôn Yên Thần muốn nói chuyện với cô, Phương Tiểu Anh nhướng mày, khó hiểu nhìn anh
"Hình như chúng ta đâu có gì để nói"
"À mà, giờ này anh còn ở đây không sợ giai nhân ở nhà giận anh sao?"
lời nói của cô sắc bén lạnh nhạt, vạch rõ khoảng cách giữa hai người
nghe đến đây Tôn Yên Thần lại lấy làm vui, cô thì ra vẫn còn nhớ đến anh, cho dù là nhớ bằng cái cách tiêu cực
hít sâu một cái anh gấp gáp nói
"Tiểu Anh, mấy năm nay anh vẫn luôn tìm em, vẫn luôn muốn gặp em"
Tiểu Anh nghe Tôn Yên Thần tìm mình có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh nhạt đáy mắt bao phủ, tìm cô làm gì? lý do đương nhiên chả có gì tốt đẹp
"Ờ, rồi sao?" Tiểu Anh hờ hững nhìn anh, không có kiên nhẫn, cô muốn vào nhà, anh cứ đứng đây rất phiền đó
Tôn Yên Thần như bị tát một cái chạc vào mặt của mình, anh nghĩ nếu cô biết được anh tìm cô, nhất định sẽ rất vui không ngờ cô là loại biểu cảm một chút quan tâm cũng không có này
"Anh rất nhớ em" Tôn Yên Thần không biết phải nói thế nào đây, thật sự rất nhớ, lúc gặp được cô anh thật muốn ôm cô vào lòng, kích động muốn nhảy lên
"1 năm rưỡi" Tiểu Anh vu vơ nói một câu không chủ ngữ không vị ngữ chỉ một câu như vậy, không liên quan gì đến câu của Tôn Yên Thần làm anh nghệch ra
"Hả?" Tôn Yên Thần khó hiểu lên tiếng
"Anh hành hạ tôi một năm rưỡi chưa đủ sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006805/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.