Sau khi Đại Hoàng Nghi đi ra Thương Thụy Mặc liền oán trách chính bản thân mình
"Là nhân viên của Thương thị lại làm ra loại chuyện này, thật mất hết mặt mũi của anh"
Tiểu Anh nghe được cũng chỉ biết thở dài, cô mới đến không lâu đã gặp phải loại chuyện này không tránh khỏi buồn bã, nhưng mà tính kế cô cũng phải dùng kế cao siêu hơn một tí chứ,
cái kế này cô nhìn một cái liền ra, số liệu sản phẩm cô đưa cho họ tổng hợp nhưng phần lớn đã nằm trong đầu cô,
nhìn qua một cái cô liền biết là sai, còn tưởng là họ nhầm lẫn tự cô sửa lại, không ngờ là Đại Hoàng Nghi cố ý làm sai muốn hại cô,
"Mặc kệ đi, lần này sản phẩm cũng chiếm top 1 rồi, không sao" Tiểu Anh nhẹ nhàng lên tiếng, lần này cũng thật may là do cô kĩ tính nếu không thì thật sự đi toang rồi
"Năng lực của em vẫn tốt như vậy" Thương Thụy Mặc nhìn Tiểu Anh đắm đuối ánh mắt có yêu thương có tự hào ánh mắt này không phải là ánh mắt tán thưởng mà sếp dành cho nhân viên đó giống như là tình nhân
mà cái này rơi vào mắt Phàm Phàm khiến cô có chút đau lòng, không muốn nhìn nữa kính cẩn lên tiếng muốn rời đi
"Tổng giám đốc, không có việc gì tôi lui ra trước"
"Ừm" Thương Thụy Mặc cũng không để ý quá nhiều âm trầm trả lời
Nhận được sự đồng ý Phàm Phàm liền đi ra ngoài, cánh cửa vừa đóng, cô liền thở dài,
cô thật ngưỡng mộ Phương Tiểu Anh, cô ấy tài giỏi, xinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006804/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.